Hiếu Gia Hoàng hậu

[Chương 26] Hiếu Gia Hoàng hậu – Thai Thành Liễu

8eca0c0c8704effd22b8514904cc75624a6f63d311e30-kQ5tYZ_fw658

Chương 26: Ánh mắt ngưng đọng, từ nay lại thêm một đoạn sầu đau nữa

Nguyễn Văn Đế bốn năm trước vì tranh đoạt a tỷ mà không để ý chênh lệch thực lực quá lớn giữa hai nước, phát động chiến tranh với nước ta, thậm chí ngay cả vùng Tây Vực, sáu tiểu quốc Già Liên, Mỗ Như, Khoa Nhĩ Sa, Tô Đề Mạn, Di Bắc, La Tỳ Nhĩ Thấm, cộng thêm quý tộc lưu vong của vong quốc Oát Đan, lấy hình thức liên minh Tây Vực, lại một lần nữa phát hạ chiến thư với Hoàng triều Thượng Quan. Trên chiến thư viết rõ ràng, trừ phi Thượng Quan Bùi đồng ý những điều kiện sau, bằng không không thể tránh được một hồi huyết chiến.
Một. Không tiếp tục coi sáu quốc gia này là những nước phụ thuộc, ngừng yêu cầu những quốc gia này hàng năm đúng hạn tiến cống.

Hai. Đồng ý để Oát Đan phục quốc, một lần nữa ủng hộ Hoàng triều Oát Đan, trả lại quyền trượng, ngọc tỷ cùng tất cả tài bảo của Oát Đan.

Ba. Cắt cho liên minh Tây Vực cùng Bắc Triều mười sáu trọng trấn Mạc thành, hàng năm còn phải nộp lên cho liên minh ba triệu lượng bạc, lấy mỹ danh là “phí giao hảo”.

Điều kiện chịu nhục mất chủ quyền như vậy, bất kỳ một quân vương nào đều không thể đáp ứng, huống hồ là Hoàng triều Thượng Quan luôn tự phụ quốc gia mênh mông rộng lớn. Mà sau hàng loạt điều kiện này, phần cuối còn có một điều kiện do đích thân Hoàng Đế Bắc Triều – Nguyễn Văn Đế ngự bút thêm vào. Nguyễn Văn Đế, là hoàng tử dòng chính của Tiên Đế Bắc Triều, từ khi mười chín tuổi kế vị tới hiện tại đã mười năm, ngoại trừ một lần duy nhất giận dữ vì hồng nhan, hắn xem như là một hiền minh quân chủ một trăm phần trăm. Đặc biệt là từ sau lần chiến bại đó, hắn lại càng thêm nằm gai nếm mật, khắp nơi thu nạp hiền sĩ, nỗ lực muốn chấn hưng Bắc Triều. Trong vòng bốn năm ngắn ngủi, Bắc Triều đã từ trong đống đổ nát sau chiến tranh hưng thịnh dần lên, khôi phục lại, sau đó là phát triển không ngừng. Mà bản thân hắn, ta từ chỗ nhị ca, người từng cùng hắn giao chiến trực diện nghe được, cũng là một người phong lưu lỗi lạc, tài mạo xuất chúng, một vị công tử tuấn mỹ ưu nhã vượt trên trần thế. Phong thái tuyệt thế như vậy, lại là thiếu niên nắm quyền quân vương. Hai mươi chín năm trong đời của hắn, e rằng không có gì phải tiếc nuối, ngoại trừ Tư Đồ Mẫn.

Thế nhân đều biết từ sau khi Nguyễn Văn Đế nhìn thấy chân dung a tỷ ta bốn năm về trước, hắn tựa như phát điên, si cuồng nàng không lí do. Vì có được a tỷ ta, hắn không tiếc tuyên chiến với Hoàng triều Thượng Quan quốc lực cường thịnh, có thể thấy được mức độ tẩu hỏa nhập ma của hắn. Thế nhưng bởi vì hắn luôn được dân tâm, cho dù sau khi chiến bại, bách tính Bắc Triều ngược lại, một cách lạ kỳ, cũng không oán hận hắn bao nhiêu. Vào thời điểm a tỷ cưỡi hạc đi Tây Thiên cách đây không lâu, có người nói Nguyễn Văn Đế công nhiên lấy hình thức tế bái thê tử cử hành nghi lễ long trọng tiếc thương cho a tỷ ta. Mà hiện tại, điều kiện thêm vào cuối cùng trong chiến thư này, hắn bất ngờ yêu cầu Thượng Quan Bùi giao ta ra, bởi vì hắn muốn lập ta làm hậu! Nguyên nhân cuối cùng chỉ là vì ta lớn lên quá giống a tỷ mà thôi.

Từ khi nhận được phong chiến thư này cũng đã cũng đã ròng rã. Bốn ngày này, Thượng Quan Bùi chưa từng về lại điện Triêu Dương, cũng chưa từng tới tẩm cung của bất kì phi tần nào, toàn tâm toàn ý ở lại điện Cần Dương cùng triều thần thương lượng đối sách. Có điều trong thời gian này cũng có ngoại lệ, hắn lại ngoài dự đoán của mọi người, tới điện Chiêu Dương mấy lần. Mỗi lần tới đều là khi trời tối người yên, ta đã sớm yên giấc từ lâu. Hắn cũng không cho Hứa cô cô đánh thức ta, chỉ đơn giản nhìn một lát, liền trở lại điện Cần Dương. Hắn như vậy tới tới đi đi ba bốn lần, ta ngược lại sinh ra chút hiếu kỳ, không biết rốt cuộc hắn lại có mưu đồ gì, trong lòng lại nhớ tới tình huống nhị ca ở Mạc thành. Vì thế hôm nay, vừa dùng xong bữa tối, ta quyết định tới điện Cần Dương thăm dò tìm hiểu thực hư.

Điện Cần Dương là nơi Hoàng Đế cùng đại thần thương nghị chuyện quốc gia đại sự, thường ngày Hoàng thượng cũng coi nơi đó giống như Ngự thư phòng. Tổ chế quy định, phi tần hậu cung nếu như không có thánh chỉ triệu hoán, không được tự ý tiến vào điện Cần Dương, vì thế ta chỉ có thể chờ ở gian điện bên cạnh. Trong gian điện phụ này bày một tấm gương, mấy ngày nay Thượng Quan Bùi vẫn sinh hoạt ở nơi này. “Nương nương, thỉnh dùng”. Chấp sự cô cô điện Cần Dương – Tiền cô cô tự mình ở bên cạnh hầu hạ ta. “Đây là trà Mẫu Đơn Tử Ngọc do Lạc thành vừa tiến cống”. Chén trà còn chưa mở, hương thơm đã thần kỳ tản ra. “Hoàng thượng hiện tại đang cùng mấy vị đại nhân nội các nghị sự, đoán chừng phải một lúc nữa mới có thể kết thúc”. Ta gật gật đầu, nhẹ nhàng nhấc nắp trà. Hương hoa quả ngọt ngào tinh tế nhất thời tựa như nước vỡ đê, từ bốn phương tám hướng vây quanh ta. “Hoàng thượng thường ngày khi nào thì nghỉ ngơi?”. Ta hít một hơi thật sâu, để hương thơm dễ chịu này ngưng đọng lại trong cổ họng.

“Hoàng thượng mấy ngày nay, không tới nửa đêm sẽ không đi ngủ”. Tiền cô cô một mực cung kính trả lời. “Hơn nữa Hoàng thượng mấy ngày nay ăn cũng ít, ngự thiện do ngự thiện phòng đưa lên, Hoàng thượng gần như không chạm qua thứ gì”. “Bổn cung biết rồi. Nơi này có Hứa cô cô hầu hạ ta là được, ngươi lui ra đi”. Ta nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, mùi vị lạ kỳ tản ra trong khoang miệng, đâu đâu cũng cảm thấy vị hơi ngòn ngọt. Sau khi Tiền cô cô rời đi, ta từ từ đi dạo đến bên cạnh cánh cửa ngăn cách giữa điện phụ cùng chính điện, cách một màn lụa mỏng nhìn về phía chính điện. Ta liếc mắt liền nhìn thấy Thượng Quan Bùi. Hắn mặc một thân y phục màu vàng nhạt ngồi ở vị trí chính giữa, trông đặc biệt bắt mắt. Phía dưới có bảy người, ngoại trừ phụ thân cùng hai ca ca ta, ta có thể nhận ra còn có Phụ tướng Điền Ngải Thanh đứng hàng cuối cùng với Quân cơ đại thần Tô Nghiên Cốc. Dáng vẻ Điền Ngải Thanh vẫn giống như lần đầu tiên ta gặp hắn. Cặp mắt nhỏ, dáng người thấp, nhưng lại có một cái mũi to tỉ lệ hoàn toàn tương phản với vóc người mình. Mỗi lần nhìn thấy hắn, ta cũng không nhịn được vừa cười vừa tự hỏi mình, tại sao một người mỹ lệ ôn nhu như dì khi đó bất chấp ông ngoại phản đối, đồng ý gả cho hắn, mà hắn khi đó mới chỉ là một tú tài lên kinh dự thi mà thôi.

Tô Nghiên Cốc có biệt hiệu là “Cưỡng Ngưu”, bởi vì tính cách của hắn đúng là cứng đầu như trâu, nhưng hắn vẫn là một người khiêm tốn cương trực công chính. Lúc đó, thời điểm phụ thân hắn, trọng thần tam triều Tô Nhạc Lâu mất, Tiên Đế cảm kích ông vì triều đình cống hiến, trong nỗi đau buồn xót thương sâu sắc, muốn để cho Tô Nghiên Cốc khi đó mới chừng hai mươi tuổi liên tục vượt ba cấp, tiến thẳng vào Phòng Quân cơ làm việc. Thế nhưng không ngờ hắn một mực từ chối ý tốt của Tiên Đế, kiên trì không công không hưởng lộc, không muốn dựa vào công lao của bậc cha chú để một bước lên mây. Hắn làm quan hai mươi năm qua, cũng thực sự chứng minh được thái độ làm người liêm chính, làm quan công bằng. Thời điểm hắn giữ chức Thượng thư Bộ Hình, đã từng vì khăng khăng muốn chém lệnh công tử Hầu gia ăn hối lộ trái pháp luật mà không tiếc cùng Tiên Đế tranh luận, cuối cùng nói tới mức Tiên Đế á khẩu không thể trả lời được, chỉ có thể mặc hắn công bằng mà làm việc.

Còn hai nam tử cao gầy, ta chưa từng gặp qua. “Hắn vọng tưởng!”. Đột nhiên một tiếng quát lớn vang lên khiến ta cả kinh, suýt chút nữa đã kêu lên. Chỉ thấy Thượng Quan Bùi quăng mạnh chiến thư trên mặt đất, sắc mặt đầy giận dữ. Nghe nói trong vòng bảy ngày từ sau khi nhận được phong thư cấp báo tám trăm dặm kia, hắn mỗi ngày đều xem một lần, mỗi lần đều không thể kìm nén muốn nổi trận lôi đình. “Hoàng hậu là Hoàng hậu của trẫm, huống hồ Hoàng hậu hiện tại còn đang mang thai nhi tử nối dõi của trẫm! Nguyễn Văn Đế dám đưa ra yêu cầu muốn thành hôn cùng Hoàng hậu, quả thực là nói chuyện viển vông! Hỗn trướng!”. Hắn gần như gầm thét lên. Tất cả đại thần đều lộ ra vẻ mặt sục sôi căm phẫn.

Phụ thân bước lên phía trước một bước: “Hoàng thượng, vi thần cho rằng phải áp chế những man di tiểu quốc này, tuyệt đối không thể dung túng, đánh đòn phủ đầu mới là lối thoát duy nhất. Vì lẽ đó, khẩn cầu Hoàng thượng hạ lệnh để Bộ Binh cùng Bộ Hộ chung sức hợp tác, lập tức tập hợp lương thảo trợ giúp Mạc thành, cũng phái quân đội đặc biệt đi theo bảo vệ lương thảo an toàn. Hiện tại phe địch tổng binh lực vượt quá một trăm hai mươi vạn, binh lực Mạc thành là tám mươi vạn, hi vọng Hoàng thượng có thể điều phối binh lính đóng tại Nhạn Quan, Bạch Nghĩa Sơn, Dự thành, tổng cộng là bốn mươi vạn, để người trấn giữ Mạc thành tự do chi phối. Quân tiên phong của liên minh Tây Vực đã bắt đầu dựng trại đóng quân ở trấn Ô Trì giáp giới Mạc thành, mà quân đội chủ lực sau mười ngày nữa sẽ tới. Hoàng thượng, chúng ta nhất định phải tranh thủ trong vòng mười ngày này bài binh bố trận ổn thỏa, cần phải tạo điều kiện để thừa thế xông lên đẩy lùi liên minh Tây Vực!”. Phụ thân hùng hồn trình bày.

“Đại Tể tướng cho rằng lần này chức vụ chủ soái lĩnh binh nên giao cho ai đảm đương?”. Thượng Quan Bùi tránh né đề nghị của phụ thân, trực tiếp đưa ra kiến nghị.

“Đại tướng quân Tư Đồ Giác luôn luôn năng chinh thiện chiến, nhiều lần lập công lớn. Mà nói tới kinh nghiệm đối phó với quân đội Bắc Triều, nhìn từ trên xuống dưới, không có bất kì ai thích hợp hơn Tư Đồ Giác đảm nhiệm vị trí thủ lĩnh này”. Điền Ngải Thanh lớn tiếng nói.

“Là dượng của Tư Đồ Giác, thật là tiến cử người hiền mà không tránh người thân”. Nam tử cao gầy mặc cẩm y đứng bên cạnh hắn nhẹ nhàng bật cười.

“Xin hỏi Đinh Thượng Thư, ngài có phải có nhân tuyển tốt hơn đề cử hay không?”. Tam ca quay đầu híp mắt cười hỏi.

Thì ra nam nhân này chính là Binh bộ Thượng Thư vừa nhậm chức, ca ca của Đinh Phu nhân Đinh Hữu Nam. Ta nhìn kĩ hắn, thực sự là không tưởng tượng ra được Đinh Tử Nghi xinh đẹp như vậy lại là muội muội của hắn và Đinh Phu nhân. “Khởi bẩm Hoàng thượng, thần cho rằng nói tới năng chinh thiện chiến, nhiều lần lập công lớn, không ai sánh nổi với thúc thúc của Hoàng thượng – Tương Dương Vương Thượng Quan Tước. Vương gia cũng nhiều lần bình định phản loạn Tây Vực, hết sức quen thuộc với phương thức tác chiến và đặc điểm tướng lĩnh của liên minh Tây vực. Huống hồ Vương gia đức cao vọng trọng, lại là dòng dõi hoàng thất, binh quyền trong tay Thượng Quan Vương gia càng thêm làm người ta tin phục an tâm”. Đinh Hữu Nam không nhanh không chậm nói ra. “Là môn sinh đắc ý của Tương Dương Vương, Đinh đại nhân cũng thật là tiến cử người hiền mà không tránh người thân”. Đại ca hời hợt nói ra lời này, “Hoàng thượng, Thượng Quan Vương gia đã hơn năm mươi tuổi, hơn nữa lui về quy ẩn điền viên đã nhiều năm. Hiện tại lại để lão nhân gia người xuống núi dẫn binh, e rằng tinh lực và thể lực đều không được như lúc trước. Ác chiến trước mặt, chúng ta không thể chịu đựng được bất kì tổn thất nào”. “Lẽ nào ngươi muốn nói phụ thân ta đã già rồi?”. Một nam tử trẻ tuổi cao gầy đầy vẻ giận dữ nói. A, cuối cùng ta cũng nhớ ra. Nam tử mặt mày tuấn tú này là tiểu nhi tử của Thượng Quan Tước, anh họ của Thượng Quan Bùi, Nhữ Nam hầu Thượng Quan Diệp.

“Được rồi” Thượng Quan Bùi hét lớn một tiếng, bỗng nhiên đứng dậy. “Trẫm đã quyết định. Lần này Hoàng Đế Bắc Triều dám to gan đưa ra điều kiện sỉ nhục thiên triều cùng coi rẻ trẫm như vậy, quả thực là khinh người quá đáng. Trẫm quyết định lần này sẽ ngự giá thân chinh, tự mình ứng chiến, khiến cho những quốc gia man di này dùng cái giá đau đớn thê thảm để hiểu ra, uy nghiêm và sự thần thánh của thiên triều là không thể xâm phạm. Trấn Quan Đại Tướng quân Tư Đồ Giác đảm nhiệm chức vụ phó soái. Thời điểm trẫm không ở kinh thành, Đại Tể tướng Tư Đồ Thụy cùng Quân Cơ đại thần Tô Nghiên Cốc đồng thời giám quốc, thay mặt trẫm cai quản triều chính, trẫm sẽ triệu hồi hoàng thúc Tương Dương vương, để người dẫn dắt bộ hạ cũ – mười vạn binh mã Kiềm Xuyên doanh bảo vệ kinh thành!”. Hắn nói liền một hơi, không cho những người khác có cơ hội phản bác. Tất cả mọi người đưa mắt nhìn nhau, sau một lát, mới chậm rãi nói: “Chúng thần tuân chỉ”.

Ta nhẹ nhàng lui về điện phụ bên cạnh, tâm tư trong lòng bắt đầu xoay chuyển: Thượng Quan Bùi muốn ngự giá thân chinh, Thượng Quan Tước sẽ lĩnh binh thủ thành. Phụ thân giám quốc, nhưng còn có Tô Nghiên Cốc ở bên hiệp trợ, Bộ Hộ, Bộ Binh đồng thời phụ trách binh mã lương thảo. Thượng Quan Bùi an bài như thế, hai phe thế lực cân đối, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không ai chiếm được nửa phần tiện nghi. Hiện tại ngoại địch trước mặt, ta muốn trước hết hóa giải chút mâu thuẫn đối với Thượng Quan Bùi, chuyện tranh chấp sau này hãy nói đi.

“Tiền cô cô, nhìn qua Hoàng thượng còn phải bận rộn một lúc lâu nữa, bổn cung trở về trước. Hoàng thượng quốc sự bận rộn, ngươi phải chăm sóc chu đáo sinh hoạt hàng ngày của người”. Vừa đi vào điện Cần Dương, ta liền bàn giao. Vừa mới đi vào nửa bước, liền nhìn thấy Lạc Nhi chạy tới trước mặt ta. “Nương nương”, nàng nhìn thấy ta đi tới, cuống quít quỳ xuống.

“Chuyện gì vậy? Đứng lên trả lời”. Từ sau lần trước Lạc Nhi thành công hoàn thành chuyện ta bàn giao cho nàng, nàng ở trong lòng ta đã không còn đơn thuần là một cung nữ, ta đối với nàng còn có chút lòng cảm kích. Chỉ thấy Lạc Nhi tiến lên vài bước, ghé sát vào tai ta nói mấy câu. Nét cười của ta chậm rãi hiện lên. “Ngươi nhìn thấy rõ ràng?” Ta nhỏ giọng hỏi. “Vâng, sẽ không sai”. Lạc Nhi hoàn toàn tự tin gật gù. “Bãi giá ngự hoa viên!”. Trong ngự hoa viên tuy rằng quét dọn rất sạch sẽ, nhưng vẫn không che giấu được sự tiêu điều của mùa đông. Trên cây, cành lá đều đã héo úa gần hết, trên ngự hồ cũng kết một tầng băng mỏng, ánh trăng sáng chiếu trên mặt băng, phản xạ lại ánh sáng lạnh lẽo thê lương, thì ra mùa đông thực sự đã tới rồi.

“Đa tình thùy tự Nam sơn nguyệt, đặc địa mộ vân khai. Bá Kiều yên liễu, Khúc giang trì quán, ứng đãi nhân lai [1]”. Giọng đọc của ta lanh lảnh vang lên, bóng người tinh tế ngồi giữa đình tạ bên hồ bỗng giật mình khẽ run lên, quay đầu lại. Nương theo ánh trăng, ta nhìn thấy hai hàng lệ trong suốt vương trên gương mặt kiều diễm. Người kia cũng nhận ra ta đến, vội vàng dùng khăn tay lau khô nước mắt, quỳ xuống trước mặt ta: “Dân nữ tham kiến Hoàng hậu nương nương”.

——[1] Đoạn thơ trích trong bài từ “Thu ba mị – Thất nguyệt thập lục nhật vãn đăng Cao Hưng đình, vọng Trường An Nam sơn” (Thu ba mị – Chiều ngày mười sáu tháng bảy lên đình Cao Hưng, ngắm núi Nam tại Trường An) của Lục Du. Dịch thơ:

“Trăng đỉnh núi Nam đa tình mấy,

Vén mây đêm sáng ngời.

Rặng liễu Bá Kiều,

Đình hồ sông Khúc,

Riêng vẫn đợi người”.

(Bản dịch của Nguyễn Xuân Tảo).——

“Đứng lên đi, ngồi xuống cùng bổn cung trò chuyện, đều đã sắp thành người một nhà, không cần khách khí”. Ta trực tiếp ngồi xuống, chỉ vào một chiếc ghế tròn khác, ra hiệu cho nàng cũng ngồi xuống. Đinh Tử Nghi do dự một lát, mới hạ người ngồi xuống. “Trận chiến này đến thực sự không đúng lúc, mấy ngày nữa, vốn nên là ngày đại hỉ của ngươi”. Đôi mắt ta chăm chú nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp của nàng, không bỏ qua bất kì chút thay đổi nào. Quả nhiên, không nhìn thấy vẻ mặt khổ sở, trái lại chỉ có giọng nói lạnh nhạt: “Dân nữ hiểu được đương nhiên phải lấy quốc sự làm trọng, không còn nước nói gì tới nhà?”. “Nói rất hay!” Ta khen ngợi nói: “Cô nương hiểu được đại nghĩa, tri thư hiểu lễ giống như ngươi, còn có nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn, gả cho nhị ca của bổn cung, thực sự là đáng tiếc rồi!”. Ta khe khẽ thở dài.

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía ta, đôi mắt to tròn trong veo như nước tràn đầy nghi vấn. “Nhị ca vẫn nhớ mãi không quên nhị tẩu đã khuất, e rằng cả đời này sẽ không còn quan tâm tới bất kì nữ tử nào khác. Ngươi gả đi, bổn cung chỉ sợ ngươi từ đây phải trải qua tháng ngày cô đơn vô vị”. Ta nhẹ nhàng kéo tay nàng lại nắm trong lòng bàn tay mình: “Tuổi thanh xuân như vậy, thực sự là đáng tiếc”. Vành mắt ta không khỏi đỏ lên. Nàng vẫn im lặng không lên tiếng, nhưng đầu càng cúi thấp. Ta tiếp tục nói: “bổn cung cũng không biết Hoàng thượng dự định như thế nào, cứ muốn để cho hai người tâm đã có người các ngươi kết làm vợ chồng”. Lời này vừa nói ra, ta cảm giác được rõ ràng tay nàng khẽ run lên.

“Tâm đã có người? Dân nữ không hiểu ý của Hoàng hậu nương nương?”. Tuy nói vậy nhưng mặt của nàng đã đỏ lên.

“Không phải sao, Đinh cô nương?” Nét cười của ta càng thêm hòa ái: “Người cô nương thực sự yêu thích, chẳng lẽ không phải là Hoàng thượng sao?”. Ta quyết định đi thẳng vào vấn đề. nàng vội vàng giật tay khỏi bàn tay ta, lập tức quỳ gối trên mặt đất: “Nương nương, dân nữ không có. Dân nữ thực sự không có!”.

“Không sao, bổn cung không có ý trách ngươi. Ngược lại bổn cung có để cảm nhận được sâu sắc nỗi thống khổ của ngươi. Không dối gạt ngươi, bổn cung gả vào trong cung cũng là vạn bất đắc dĩ, vì lẽ đó tâm tình của ngươi như thế nào, bổn cung sao lại không hiểu được?”. Lời nói của ta ý vị sâu xa, tuy rằng ta nhỏ hơn nàng bốn tuổi, nhưng hiện tại nghiễm nhiên lại mang phong độ đại tỷ. Nàng cúi đầu, thân thể không ngừng run lên, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Nương nương!”, sau đó khóc, ngã nhào trên đùi ta. “Bọn họ người người đều biết tâm ý của ta, nhưng phụ thân ta, ca ca, tỷ tỷ, thậm chí tỷ phu, mỗi người đều ép buộc ta, ta cũng không có cách nào…”. Ta vỗ lưng nàng an ủi, gió đêm vù vù thổi bên ngoài đình tạ, ta nghĩ lúc này, trái tim của nàng so với đêm đông này hẳn là lại càng lạnh giá hơn.

“A tỷ của bổn cung, cũng chính là Hoàng hậu của Tiên Đế, vì Tiên Đế tuẫn tình. Bổn cung không có tỷ muội, rất cô đơn. Từ lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, bổn cung đã có cảm giác đặc biệt thân thiết. Không bằng bổn cung cùng Đinh cô nương kết làm tỷ muội khác họ, từ đây có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu” Ta đề nghị. “Nếu như ngươi đồng ý, bổn cung cũng đồng ý giúp ngươi đạt được tâm nguyện”. Ta nhẹ nhàng nâng gương mặt nàng, nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ. “Bổn cung cũng không muốn nỗi khổ mình đã từng trải qua, lại đổ lên đầu một người khác”. “Cùng nương nương kết làm tỷ muội, dân nữ sao dám lỗ mãng?”. Nàng kinh hoảng cúi thấp đầu. “Tỷ tỷ!” Ta thốt lên: “Chuyện kết nghĩa kim lan, chỉ có trời biết, ngươi biết, ta biết. Khi có người ngoài, ta vẫn là Hoàng hậu, khi chỉ có hai chúng ta, ta lại là muội muội!”. Ngữ khí của ta ngọt ngào tựa như quế hoa cao tháng tám.

“Nương nương, nhưng tỷ tỷ nàng… Tỷ tỷ nàng sẽ không đáp ứng cho ta vào cung”. Nàng khóc tới đứt từng khúc ruột.

“Bổn cung có biện pháp để giấc mộng của ngươi trở thành sự thực. Đợi đến khi ván đã đóng thuyền, tỷ tỷ của ngươi cũng không thể nói gì được nữa. Mà người ngoài nhìn vào, lại là một đoạn giai thoại Nga Hoàng Nữ Anh. Ngươi nói tốt hay là không tốt?”. Nét cười của ta tựa như tỏa ra từ đáy lòng sưởi ấm tâm hồn người khác.

Nàng ngẩn ngơ nhìn ta, con ngươi lấp lánh tựa như ánh sao trên trời rơi vào trong đôi mắt nàng, mà nét cười của ta vẫn giống như gió xuân dịu dàng ôn nhu. Hai chúng ta cứ đối diện như vậy, ai cũng không nói lời nào. Hồi lâu sau, nàng rốt cuộc gật đầu với ta, sau đó nhẹ nhàng kêu một tiếng: “Muội muội tốt!”.

Advertisements

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s